Xã hội Cập nhật lúc 16:17:09 24/03/2020  (Lượt xem:  7504 )

Nhật ký … Covid-19

BTO - Từ ngày 10/3/2020, rất nhiều người coi cơ quan là nhà. Khái niệm “giờ hành chính” không còn nữa. Những bữa ăn vội vàng, những giấc ngủ lệch giờ trở thành thông lệ.

Chiều muộn 14/3, nhóm những người trực xét nghiệm và kiêm luôn bốc vác liên tục vận chuyển cồn do một công ty tặng vào kho. Không ai phân công, không ai chỉ đạo. Bữa cơm chiều là những ổ bánh mì chả bày ra trong những bị nylon. Anh trưởng khoa gọi với khi thấy chàng bác sĩ trẻ đi qua: “Ăn gì chưa con, vô làm đỡ ổ bánh mì!”. Bánh mì lạnh ngắt mà chàng bác sĩ nhai ngấu nghiến. 19 giờ 20 phút, một tiệm bánh trên đường Lê Hồng Phong (Phan Thiết) gửi tặng 20 cái bánh bông lan. Ơi ới gọi nhau chia mỗi người một ít cho đở đói.

anh.jpg

Chuyển hàng hỗ trợ

Đầu giờ chiều 18/3, một chàng cử nhân xét nghiệm về nơi tập trung của đội khử khuẩn. “Có võng nào trống không mấy anh, cho em ngủ tí”. Chàng trai trẻ gầy nhom đi lấy mẫu xét nghiệm từ 7 giờ sáng đến 14 giờ chiều. “Ăn gì chưa em, còn cơm nè. Có cá chiên ngon lắm”. “Em uống hộp sữa rồi, giờ muốn ngủ chút thôi”.

13 giờ 30 ngày 20/3, một nhóm điều tra dịch tễ và lấy mẫu bệnh phẩm về “doanh trại”. Những khuôn mặt mệt mỏi, xuyên đêm không ngủ. Họ đã lên đường lúc 23 giờ đêm 19/3 và kết thúc công việc lúc 13 giờ ngày 20/3. “Tranh thủ ăn cái gì rồi ngủ đi em. Tối còn đi nữa”, một anh trong đội khử khuẩn động viên. Chàng cử nhân xét nghiệm này đã 10 ngày nay chưa được về nhà, một phần nhà xa, sợ chạy không kịp khi có điều động; một phần tự cách ly để tránh lây cho gia đình.

 Tranh thủ ngủ.

Một nữ thạc sĩ xét nghiệm cũng lâu rồi chưa về nhà. 22 giờ 20 phút ngày 22/3, cô đứng ngoài hành lang tầng 2 khoa xét nghiệm nhìn xa xăm, mới vừa xong nhiệm vụ. Chắc cô nhớ con lắm. Đêm nay, cô lại ngủ trên bàn. Cô ở lại để thực hiện nhiệm vụ báo cáo hàng ngày sau khi hoàn tất các bước xét nghiệm. Khi cao điểm của nhiệm vụ, cô ấy phát hiện mình sốt 38 độ C, hoang mang mà không dám khóc, chỉ nhẹ nhàng nói nhỏ với đồng nghiệp: “Chị ơi, em sốt nhưng không biết có trùng hợp với bệnh cảm thông thường không nữa”. Không hoang mang sao được khi mà bao nhiêu là việc chưa làm xong, rất nhiều đồng nghiệp tiếp xúc gần sẽ ra sao, nếu… Xin ý kiến lãnh đạo, mẫu được lấy gởi đi xác định và vỡ òa cảm xúc khi được xác nhận âm tính với Covid-19.

 Lấy mẫu bệnh phẩm lúc 2 giờ sáng.

Những người trực tiếp lấy mẫu bệnh phẩm thật sự nguy hiểm vì tiếp xúc với những người nghi nhiễm Covid-19. Họ không biết ai đã dương tính, ai không. Muốn lấy được mẫu cho kết quả đúng, phải tạo cho bệnh nhân phản xạ nhảy mũi và ói, khạc.

Người được lấy mẫu phải há miệng ra (tất nhiên, nếu không thì sao mà đưa que vào được). Đã có trường hợp bệnh nhân (sau này mới biết dương tính) ho thẳng vào một kỹ thuật viên khi lấy mẫu. Hôm đó, anh này mặc đồ chống dịch màu trắng, nên an toàn.

Trước khi đi lấy mẫu, họ chuẩn bị sẵn 1 túi đồ 9 món trang thiết bị, dụng cụ; kiểm tra kỹ và luôn có sẵn nhiều túi dự phòng. Khi thao tác, họ phải đảm bảo không thiếu dụng cụ và bỏ ngay các dụng cụ đã thực hiện theo thứ tự. Lấy mẫu về, họ phải tách mẫu, kiểm tra số liệu, tuyệt đối không để xảy ra sai sót nào dù rất nhỏ, rồi mới “đóng gói”. Tất cả phải hoàn thành trước sáng sớm để chuyển đi Viện Pasteur Nha Trang. Những đêm không ngủ là chuyện đã quen rồi.

Phân tích mẫu tại khoa.

Những người lấy mẫu và tách mẫu cứ đứng liên tục cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành. Trung bình đứng 5 -7 phút cho 1 mẫu. Họ đã làm gần 600 mẫu như thế.

Một gia đình lớn của những người cùng chung nhiệm vụ, không phân biệt lãnh đạo khoa hay nhân viên, không so đo thạc sĩ hay cử nhân. Họ chỉ có một chức danh: Xét nghiệm! Họ không than vãn, không muốn nêu tên, thầm lặng hy sinh, cần mẫn cống hiến, tận tụy và trách nhiệm với công việc được giao. Xin mượn ca từ của một hành khúc hào hùng để cảm ơn họ: “Vì nhân dân quên mình, vì nhân dân hy sinh, anh em ơi, vì nhân dân quên mình!”.

Nguyễn Hồng Thạnh

Xem tin theo ngày
Thông tin cần biết
Hãy “tiếp sức” cho chị Vy được sống

BT- “Chị muốn được khỏe mạnh để làm việc và làm chỗ dựa tinh thần cho con”. Câu nói đứt quãng, được bật ra từ đáy lòng của một người phụ nữ năm nay mới bước qua tuổi 35, đang khát khao niềm sống, khi vừa trải qua những đợt điều trị căn bệnh u ác tính tuyến ức. Chị là Lâm Thụy Trúc Vy, sống tại hẻm 649 Trần Hưng Đạo, khu phố 4, phường Lạc Đạo (Phan Thiết).

Xem chi tiết
Có hội chứng thích ăn tóc

BT- Mặc dù cơ thể người không có khả năng tiêu hóa tóc, nhưng một số người vẫn ăn tóc một cách không kiểm soát trong nhiều năm, đã tạo thành chứng “nghiện” ăn tóc, gây ảnh hưởng sức khỏe và tính mạng.

Xem chi tiết
Ai là người bảo vệ quyền lợi chúng tôi? 

BTO- Người nhà tôi có mua 2 lô đất có sổ đỏ đất thổ cư ở xã Phong Nẫm, thành phố Phan Thiết cách đây vài năm. Hiện tại muốn sử dụng cất nhà và bán nhưng Văn phòng một cửa thành phố Phan Thiết trả lời 1 lô  nằm trong 132 thửa đất bị điều tra và 1 lô nằm ngoài nhưng không nằm trong khu thổ cư.

Xem chi tiết
Khi nào giải tỏa việc “Tạm dừng cho phép chuyển quyền sử dụng đất toàn bộ 132 thửa”?

BTO- Đó là câu hỏi của rất nhiều hộ dân khi đã trót mua phải đất nằm trong 132 thửa ở xã Tiến Lợi, Thiện Nghiệp và Phong Nẫm, thành phố Phan Thiết. Giờ đây, họ đang “tiến thoái lưỡng nan”.

Xem chi tiết
Hình ảnh phản cảm

BTO- Trước mặt Trung Tâm Y Tế huyện Tánh Linh có các tấm pa nô tuyên truyền phòng, chống bệnh sốt xuất huyết (diệt muổi vằn, diệt lăng quăng). Người dân qua đường luôn hướng mắt đọc nội dung ghi trên tấm pa nô. Nhưng phía dưới lại là bãi tập kết rác to tướng bốc mùi hôi thối nồng nặc, gây ô nhiễm môi trường và trông rất mất mỹ quan.

Xem chi tiết
Rác thuyền thúng!

BTO- Cảng cá Phan Thiết hàng ngày tàu thuyền và các phương tiện vận tải ra vào tấp nập. Ban quản lý Cảng đã sắp xếp hợp lý khu tàu thuyền ra vào bán hải sản, vận chuyển cá, khu bán nhiên liệu, vật tư phục vụ tàu cá ra khơi đánh bắt hải sản. Tuy nhiên, tại một góc Cảng cá (đường ra kè) có hàng chục thuyền thúng (thúng chai) hư hỏng, có cái đã mục nát nhiều năm (của ngư dân gần cảng) để dồn lâu ngày trở thành bãi rác trông rất phản cảm và ô nhiễm môi trường.

Xem chi tiết